Đăng ký Hội viên Premium

Bạn cần có tài khoản thu phí để truy cập nội dung này.

Đăng ký ngay
Hoặc

Đã có tài khoản?

Đăng nhập tại đây

Ấn phẩm in mới nhất

Chúng ta mất gì khi toàn bộ ký ức chỉ còn trên điện thoại

Hành động để một thứ gì đó sang một bên cũng là bài tập để ghi nhớ.
Tác giả: Amanda Mull
Chúng ta mất gì khi toàn bộ ký ức chỉ còn trên điện thoại

Vào ngày đầu năm mới 2023, bạn tôi, Matt nhắn tin nói anh ấy vừa mua một vé của trận Peach Bowl. Thoạt nhìn, tin nhắn này có vẻ khó hiểu: Trận Peach Bowl, một trong hai trận bán kết giải bóng bầu dục College Football Playoff năm đó, đã diễn ra vào đêm hôm trước tại sân vận động Mercedes-Benz ở Atlanta. Chúng tôi đã bỏ ra khoảng 500 đô la Mỹ mỗi người để mua vé vào phút chót và có mặt ở khu cuối sân, chứng kiến pha bỏ lỡ cơ hội vào phút chót của cầu thủ chuyên đá phạt bên phía đội Ohio State đúng lúc nửa đêm, đưa đội Bulldogs của đại học Georgia giành vé vào trận chung kết quốc gia lần thứ hai liên tiếp. Matt và tôi đều là cựu sinh viên và fan lâu năm của đội Georgia; số tiền bỏ ra mua vé hoàn toàn xứng đáng.

Nhưng thứ mà Matt mua sáng hôm đó thực chất chỉ là món lưu niệm, không hơn. Như với hầu hết những sự kiện trực tiếp ngày nay, tấm vé xem trận đấu đó của chúng tôi thực ra chỉ có trên điện thoại, và chúng biến mất cùng những khoảnh khắc đã trôi đi của năm 2022. Ban tổ chức trận Peach Bowl ký hợp đồng với nhà cung cấp in ra những tấm vé kỷ niệm có thể được cá nhân hóa với chỗ ngồi của bạn trên đó— tọa độ chính xác của bạn trong một khoảnh khắc lịch sử của đội bóng bầu dục đại học Georgia. Những người tổ chức sự kiện đã quảng cáo dịch vụ này—12 đô la cho một tờ giấy bìa bóng cỡ lớn hoặc 40 đô la để thêm hộp trưng bày bằng acrylic—trong thư xác nhận đơn hàng cho vé dạng số, và Matt đã mua.

Dĩ nhiên, trước đây tấm vé giấy không phải là thứ bạn phải trả tiền riêng, hoặc ít ra, nó đã được tính vào giá vé vào cửa. Chỉ một tuần rưỡi trước đó, trong phòng ngủ thời thơ ấu của mình, tôi đã tình cờ tìm thấy một chồng vé dày, cho cả những dịp trọng đại lẫn bình thường. Buổi hòa nhạc đầu tiên trong đời tôi (Bruce Springsteen và ban The E Street trong chuyến lưu diễn tái hợp năm 2000). Những ban nhạc tôi đã xem trực tiếp quá nhiều lần đến mức không thể gắn tấm vé cũ với một trải nghiệm cụ thể nào (Dashboard Confessional, Marvelous 3). Những bộ phim tôi đã quên mất mình từng xem cùng bạn bè thời trung học tại một rạp chiếu phim từ lâu đã chuyển đổi thành kho lưu trữ (phim Teaching Mrs. Tingle, năm 1999).

Với tư cách đồ vật, những tấm vé bằng giấy là bằng chứng về quá khứ còn lại rất lâu sau khi tính hữu dụng của nó, bằng chứng là ta đã trả tiền, không còn nữa. Tôi ngồi đó với chiếc hộp thời gian tình cờ của mình suốt hơn một tiếng đồng hồ, để làm chuyện mà chính tôi khi còn niên thiếu hẳn hy vọng rồi mình sẽ làm: Nỗ lực hết sức mình để kết nối mỗi ký ức đã bị chôn vùi đấy. Chúng là những sợi dây liên kết với những người bạn mà tôi đã mất liên lạc sau khi chuyển đi học đại học, những ban nhạc đã tan rã từ lâu, và cả một thời khi 68 đô la nghe như khoản tiền nhiều không tưởng mà cha tôi phải trả cho mỗi người chúng tôi để xem Springsteen. Nhưng hầu hết những tấm vé là tôi tự mua, trực tiếp và gần như luôn luôn bằng tiền mặt, tại quầy vé hoặc quầy Ticketmaster ở cửa hàng tạp hóa địa phương. Chúng trông như thể được in từ một cỗ máy thậm chí còn cũ kỹ và lỗi thời hơn cả khái niệm “quầy Ticketmaster.”

Theo Bloomberg

Bài liên quan