Đăng ký Hội viên Premium

Bạn cần có tài khoản thu phí để truy cập nội dung này.

Đăng ký ngay
Hoặc

Đã có tài khoản?

Đăng nhập tại đây

Ấn phẩm in mới nhất

Con số tăng trưởng xuất khẩu Việt Nam đang che đi cấu trúc nhiều rủi ro

Xuất khẩu Việt Nam đang bước vào một giai đoạn chuyển đổi chiến lược, khi mô hình tăng trưởng dựa trên mở rộng quy mô dần bộc lộ giới hạn trong bối cảnh thương mại toàn cầu phân mảnh và tiêu chuẩn thị trường ngày càng khắt khe hơn.
Tác giả: Thương Thành
Con số tăng trưởng xuất khẩu Việt Nam đang che đi cấu trúc nhiều rủi ro

Theo số liệu của bộ Công Thương, tổng kim ngạch xuất nhập khẩu của Việt Nam trong 11 tháng năm 2025 đạt gần 840 tỉ USD, trong đó xuất khẩu đạt hơn 430 tỉ USD, tăng trên 16% so với cùng kỳ năm trước. Đà tăng mạnh này giúp Việt Nam duy trì vị thế trong nhóm 20 nền kinh tế xuất khẩu lớn nhất thế giới và tiếp tục xuất siêu năm thứ mười liên tiếp, tạo nguồn ngoại tệ ổn định và giảm áp lực lên tỉ giá.

Tuy nhiên, các nhà hoạch định chính sách và chuyên gia cảnh báo rằng những con số ấn tượng này đang che lấp nhiều thách thức mang tính cấu trúc. Sự phục hồi chậm của kinh tế toàn cầu, xung đột địa chính trị kéo dài và xu hướng bảo hộ dưới các hình thức mới đang khiến môi trường thương mại trở nên khó đoán hơn. Cùng lúc, các yêu cầu về phát thải, truy xuất nguồn gốc và trách nhiệm xã hội đang trở thành điều kiện bắt buộc đối với hàng hóa xuất khẩu.

Bên trong nền kinh tế, mô hình xuất khẩu của Việt Nam vẫn phụ thuộc lớn vào khu vực doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài. Trong khi đó, doanh nghiệp trong nước chưa tham gia sâu vào các khâu có giá trị gia tăng cao như thiết kế, thương hiệu và phân phối. Nhiều ngành xuất khẩu chủ lực vẫn dựa nhiều vào nguyên liệu và linh kiện nhập khẩu, khiến chuỗi cung ứng dễ bị gián đoạn khi có cú sốc bên ngoài.

Theo đánh giá của các chuyên gia, ba dạng mất cân đối đang ngày càng rõ nét. Thứ nhất là sự tập trung vào một số thị trường xuất khẩu chủ lực. Thứ hai là sự chênh lệch vai trò giữa khu vực FDI và doanh nghiệp trong nước. Và quan trọng nhất là giá trị gia tăng tạo ra trong nước còn hạn chế, chủ yếu dừng ở khâu sản xuất cuối.

Bài liên quan