Đăng ký Hội viên Premium

Bạn cần có tài khoản thu phí để truy cập nội dung này.

Đăng ký ngay
Hoặc

Đã có tài khoản?

Đăng nhập tại đây

Ấn phẩm in mới nhất

Phố Wall đang biến thành tích chạy marathon thành biểu tượng địa vị

Từ giày “siêu công nghệ” đến mặt nạ giả lập độ cao, những người chạy bộ giàu có sẵn sàng chi tiền không giới hạn để nâng thành tích và khẳng định đẳng cấp bản thân.
Tác giả: Laura Noonan
Phố Wall đang biến thành tích chạy marathon thành biểu tượng địa vị

Munir Nanji, giám đốc khu vực Trung Âu của Citigroup, cho biết ông từng trải qua hơn một thập kỷ ăn uống quá độ, uống rượu nhiều và di chuyển liên tục trong thời gian làm việc tại châu Á. Sáu năm trước, khi bước sang tuổi 50, ông bắt đầu chạy bộ. Từ đó đến nay, ông đã chi hàng chục ngàn USD cho niềm đam mê này, với hàng trăm buổi tập cùng huấn luyện viên riêng, xét nghiệm máu định kỳ, vô số buổi massage phục hồi và đến ba giờ luyện tập mỗi ngày. Kết quả là Nanji đã giành được một suất trong đội tuyển siêu marathon của Cộng hòa Czech.

Trong hành trình nâng cao thành tích, ông bỏ ra 2.000 USD để mua tấm nệm Eight Pod có chức năng điều hòa nhiệt độ và hỗ trợ giấc ngủ. Ông chi thêm 80 USD mỗi tháng cho bột dinh dưỡng Athletic Greens, được quảng cáo giúp tăng năng lượng và miễn dịch, cùng 400 USD mỗi năm cho gói thuê bao vòng đeo Whoop để theo dõi chỉ số phục hồi và sức khỏe. Đó là chưa kể chi phí cho gel năng lượng, xông hơi, tắm băng, thực phẩm bổ sung và bộ đồ chịu nhiệt mô phỏng điều kiện khí hậu nóng.

Nanji thừa nhận ông không biết phương pháp nào thực sự hiệu quả. “Một phần có thể chỉ là hiệu ứng giả dược,” ông nói. Nhưng ông vẫn kiên trì, vì theo đồng hồ Whoop, “tuổi sinh học” của ông nay chỉ còn 40.

Hầu hết những người nghiện chạy đều hiểu rằng thói quen của họ không bình thường, và tôi cũng vậy. Cuối tuần này, tôi sẽ cùng hơn 50.000 người khác tham dự Marathon New York — cuộc đua thứ hai chỉ trong tám ngày. Dù chấn thương kéo dài suốt ba năm qua và cơ thể có lẽ chứa đến 50% ibuprofen, tôi vẫn tiếp tục chạy, tự nhủ rằng luôn có một giải “phải tham gia”. Thực ra, tôi chạy vì không biết phải sống thế nào nếu dừng lại.

Theo Bloomberg

Bài liên quan