Đăng ký Hội viên Premium

Bạn cần có tài khoản thu phí để truy cập nội dung này.

Đăng ký ngay
Hoặc

Đã có tài khoản?

Đăng nhập tại đây

Ấn phẩm in mới nhất

Cái cớ “dư thừa công suất” và sự trở lại của chủ nghĩa bảo hộ

Cáo buộc “dư thừa công suất” đang được dùng ngày càng nhiều để biện minh cho thuế quan và bảo hộ, đặc biệt trong cạnh tranh kinh tế giữa Mỹ và Trung Quốc.
Tác giả: Thức Quân
Cái cớ “dư thừa công suất” và sự trở lại của chủ nghĩa bảo hộ

Trong những năm gần đây, doanh nghiệp Mỹ phải đối mặt với sức ép cạnh tranh ngày càng lớn từ nhiều nền kinh tế trên thế giới. Khi khả năng cạnh tranh gặp khó, không ít doanh nghiệp đã tìm đến chính phủ để đề nghị hỗ trợ. Từ đó, nền kinh tế Mỹ đang trải qua một chuyển dịch đáng kể: thời kỳ toàn cầu hóa tân tự do, đặc biệt từ thập niên 1970, dần nhường chỗ cho chủ nghĩa dân tộc kinh tế với khẩu hiệu “Nước Mỹ trên hết”.

Thay vì xem thế giới là một thị trường rộng lớn với nhiều cơ hội, các nhà hoạch định chính sách Mỹ ngày càng mô tả hệ thống thương mại quốc tế như một sân chơi “gian lận”, gây tổn hại cho kinh tế Mỹ. Phản ứng của Washington là thuế quan, các cuộc chiến thương mại, trừng phạt cùng những biện pháp và đe dọa về quân sự.

Trong bối cảnh đó, “dư thừa công suất” trở thành một lý do khá thuận tiện để biện minh cho những chính sách cứng rắn. Thuật ngữ này hàm ý rằng một quốc gia nào đó đang cố tình sản xuất vượt mức cần thiết, tạo ra lợi thế không công bằng cho doanh nghiệp của mình và gây tổn hại cho các đối thủ.

Nhưng vấn đề nằm ở chính việc xác định thế nào là “dư thừa”. Các nhà đầu tư, dù là doanh nghiệp tư nhân hay chính phủ, đều phải quyết định nên giảm, giữ nguyên hay mở rộng năng lực sản xuất dựa trên những dự đoán về tương lai. Họ phải tính đến nhu cầu đối với sản phẩm, kế hoạch của đối thủ cạnh tranh, lãi suất, tiền lương, tỷ giá, lạm phát, thuế và chuỗi cung ứng.

Bài liên quan